Lại một bài nhạc lúc nửa đêm…

Một bài nhạc kinh điển, nhẹ nhàng, ấm áp.Nguyên bản là nhạc hòa tấu do Kitaro sáng tác, sau đó được Richard Page hát bằng tiếng Anh và được phổ lời Việt thành bản “Tình ơi xin ngủ yên“.

Du dương, du dương, du dương…. Buồn ngủ.

Rất xin lỗi fan của nhạc sĩ/ ca sĩ/ tác phẩm này, nhưng quả thật giai điệu và giọng ca thật ấm, thật êm này cứ như đưa ta vào mộng, dịu dàng, yêu thương.

Ngày mưa (đêm mưa cũng vậy), Shi thích nhất là nằm trùm chăn ấm, nghe guitar và ngủ.

Một sự chờ đợi, một sự tiếc nuối, một niềm hoài vọng…

Tiếng đàn đưa ta trôi theo dòng ký ức, về một chốn bình yên, về một người, về một khoảng trời mênh mông… Trôi… Về đâu?

Caravansary_Richard Page.