Buông tay ra và rời nhau đi

“Nam nhân phải có chút nhẫn tâm mới có thể làm việc lớn.”

Anh đã chọn. Chọn con đường buông tay cô ra. Vì tình cảm này sẽ không có kết quả. Vì anh mang gánh nặng quá lớn trên vai, buộc phải tàn nhẫn với tất cả người khác. Với cả chính mình.

Nhẫn tâm, anh nhẫn tâm đẩy cô rời đi, cắt đứt mối dây liên hệ cuối cùng của hai người. Đó chính là lời cô từng nói, anh không có lỗi, phải không?

Cô đã quên, quên đi nỗi đau lớn nhất đời mình, quên cả chính bản thân. Cô đã không còn là cô từ khi anh ra đi. Lọt lưới ái tình, nhân loại cầu được quên. Cô đã quên, nhưng, phải làm gì tiếp theo đây?

Cô quên anh, rồi sẽ yêu thương một người khác. Một người có thể bảo vệ, chăm sóc cô, một người không màng danh vọng, sẵn sàng che chở cô dù cô chẳng còn kí ức đi suốt cuộc đời, một người có thể cho cô thứ hạnh phúc mà anh không thể… Thì sao chứ?

Trống.

Giấc mơ cuối cùng của cô, về một con quái vật mắt tím, nói rằng nó là một hoàng tử bị phù phép, khi cô hôn nó sẽ trở thành người. Nhưng cô đã không tin, chạy theo những bạch mã hoàng tử khác… cho đến khi bị hất xuống đất. Lúc cô tin tưởng và nguyện ý giúp đỡ con quái vật thì, nó cười ngạo nghễ và chẳng cần cô nữa. Quay người rời đi. Một đôi mắt tím…

Nghiệt duyên.

Tháng bảy mưa Ngâu, Thất tịch tương phùng, những người yêu xa nhau… có lại được về bên nhau chăng?

From the beginning until now_Winter Sonata OST.

Viết một chút về Thần Hi. Chưa đọc hết truyện “Chọn thiên hạ, chẳng chọn giai nhân”, nhưng… Coi như là một phút ngẫu hứng đi.