Tags
Thật buồn cười là sao tờ tiền 10.000đ trông quá to và quá giá trị lúc chúng ta cho người ăn xin, mà lại quá nhỏ khi ta mang nó đi mua hàng.
Thật buồn cười là sao 60 phút là quá dài khi nói chuyện với ông bà cha mẹ mà 60 phút lại quá ngắn khi chơi điện tử hay tán ngẫu cùng bạn bè.
Thật buồn cười là chúng ta khoái chí và hồi hộp run lên khi trận đá bóng đến những phút bù giờ nhưng chúng ta lại than thở và khó chịu khi thầy cô dậy thêm vài ba phút sau tiết học.
Thật buồn cười là chúng ta thấy khó nhọc thế khi đọc một chương cuốn giáo khoa và chúng ta lại thấy dễ dàng thế khi đọc một cuốn truyện dày cả trăm trang.
Thật buồn cười là mọi người cãi nhau để tranh giành một chỗ ghế đầu khi xem bóng đá hoặc biểu diễn ca nhạc nhưng lại cãi nhau để tranh một chỗ ghế ngồi hàng cuối ở lớp học.
Thật buồn cười là chúng ta cần 2 đến 3 ngày để suy nghĩ thì mới đưa được một buổi học bù vào thời gian biểu của mình, nhưng lại sắp xếp được thời gian cho một buổi đi chơi ngay vào phút cuối cùng.
Thật buồn cười là một số người thấy vô cùng khó khăn khi đọc và giải thích cho người khác một bài học, nhưng lại thấy rất dễ dàng khi hiểu và truyền bá những chuyện ngồi lê đôi mách.
Thật buồn cười là chúng ta không thể nghĩ ra cái gì để cầu nguyện cho người khác nhưng lại tìm ra đủ thứ để mong ước cho bản thân mình.
Thật buồn cười là chúng ta nhanh chóng quyết định đi theo chỉ dẫn của một người lạ mặt khi chúng ta lạc đường nhưng chúng ta lại ngần ngại không làm theo lời chỉ bảo của chính đầu óc mình.
Thật buồn cười là con người bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những gì mà người khác đánh giá về mình, hơn là những gì tự mình đánh giá về mình.
What about me_Shayne Ward.

v đấy. cng vốn ích kỉ & mục đích duy nhất của cuộc sống này là dạy cho ta cách cho đi n` hơn và tự nguyện hơn ;))
yeah,vế sau đúng đấy,còn phần “duy nhất” thì tỷ không nghĩ vậy muội ạh…
Còn tôi thì sao?
Có một cậu nhóc đang đứng chờ ở góc quầy tính tiền
Cậu ta đã đứng chờ ở đó
Chờ đợi suốt nữa ngày qua
Ta không bao giờ thấy cậu đứng đầu
Cậu bé bị xô đẩy qua lại
Bị đánh té xuống đất
Nhưng cậu ta vẫn đứng trên đôi chân của mình và nói….
“Còn tôi thì sao?
Thật không công bằng
Tôi đã chịu đựng đủ rồi và giờ tôi muốn phần của mình
Bạn không thấy sao?
Tôi cũng muốn sống
Nhưng bạn chỉ biết nhận nhiều hơn cho đi.”
Có một cô bé xinh đẹp đang phục vụ ở quầy tính tiền
Cô bé đã đứng đợi ở đó
Đợi chờ những giấc mơ của mình
Từng giấc mơ của cô bước vào rồi ra,không bao giờ dừng lại
Cô bé cũng không dũng cảm lắm
Khi bật khóc to
Chạy ra ngoài và rồi hét lên:
“Còn tôi thì sao?
Thật không công bằng
Tôi đã chịu đựng đủ rồi và giờ tôi muốn phần của mình
Bạn không thấy sao?
Tôi cũng muốn sống
Nhưng bạn chỉ biết nhận nhiều hơn cho đi.”
Vậy hãy lùi một bước và nhìn lại những con người nhỏ bé
Họ có thể vẫn còn trẻ
Nhưng họ là những người “là người” nhất
Vì thế hãy lắng nghe
Những lời thì thầm của họ
“Còn tôi thì sao?”
Và giờ khi tôi đứng ở một góc nhỏ khi cả thế giới đều đã về nhà mình
Không một ai thay đổi
Không một ai được cứu
Tôi cảm thấy thật lạnh lẽo và cô đơn
Hẳn là tôi rất may mắn
Tôi từng cho đi rất nhiều
Nhưng đôi khi tôi ước được nhiều hơn
Hơn những gì tôi đang có…
“Còn tôi thì sao?
Thật không công bằng
Tôi đã chịu đựng đủ rồi và giờ tôi muốn phần của mình
Bạn không thấy sao?
Tôi cũng muốn sống
Nhưng bạn chỉ biết nhận nhiều hơn cho đi
Thật không công bằng
Tôi đã chịu đựng đủ rồi và giờ tôi muốn phần của mình
Bạn không thấy sao?
Tôi cũng muốn sống
Nhưng bạn chỉ biết nhận nhiều hơn cho đi.”
Còn tôi thì sao?
Còn tôi thì sao?
Còn tôi thì sao?
What About Me
There’s a little boy waitin’ at the counter of the corner shop
He’s been waitin’ down there
Waiting half the day
We never ever see him from the top
He gets pushed around
Knocked to the ground
But he gets to his feet and he says…
What about me?
It isn’t fair
I’ve had enough now I want my share
Can’t you see?
I wanna live
But you just take more then you give
There’s a pretty girl serving at the counter of the corner shop
She’s been waitin’ back there
Waitin’ for her dreams
Her dreams walk in and out they never stop
Well she’s not too proud
To cry out loud
She runs to the street and she screams:
What about me?
It isn’t fair
I’ve had enough now I want my share
Can’t you see?
I wanna live
But you just take more then you give
So take a step back and see the little people
They may be young
But they’re the ones who need to be people be
So listen
As they whisper
“What about me?”
Now I’m standing on the corner all the world’s gone home
Nobody’s changed
Nobody’s been saved
And I’m feeling cold and alone
I guess I’m lucky
I start a lot
But sometimes I wish for mooorreeee
What about me?
It isn’t fair
I’ve had enough now I want my share
Can’t you see?
I wanna live
But you just take more
What about me?
It isn’t fair
I’ve had enough now I want my share
Can’t you see?
I wanna live
But you just take more
You just take more
You just take more then you give
What about me?
What about me?
What about me?