Tags

, ,

Sau một hồi bị quay như dế,Shin-chan đã vượt lên chính mình,hoàn tất phần trả lời câu hỏi thật xuất sắc.Đằng sau bài trắc nghiệm này là gì?Và,bí mật của Shinichi sẽ hé mở như thế nào đây?

Growing of my heart.

Part 2: Giải mã
“Bây giờ em nào muốn biết ý nghĩa sau tất cả câu trả lời của bạn Kudou nào?” Cô giáo hô lớn, sau khi liếc nhanh qua tấm bảng trên đó cô đã ghi biểu tượng và lời đáp của Shinichi rất rõ ràng, cô còn phân loại ra cực kì dễ nhìn và ngăn nắp nữa. Đám học sinh gào lên hưởng ứng nhưng rồi ai nấy lại bảo nhau im lặng khi thấy cô giáo giơ tay ra hiệu.
“Chúng ta bắt đầu với biểu tượng đầu tiên nhé: con đường. Cái này, có thể một số em cũng đã biết, cực kì đơn giản, nó thể hiện con đường đời của các em, đã diễn ra như thế nào, và sẽ tiếp diễn ra làm sao. Con đường của em Kudou thẳng tắp, nghĩa là cuộc đời của em không có quá nhiều biến động lớn hoặc là quái gở gì cả. Một con đường đất nghĩa là cuộc đời em theo hướng khá truyền thống, nó còn được phủ rải rác những lá cây và cánh hoa đẹp đẽ, nghĩa là em rất chú ý hưởng thụ những điều tốt đẹp trên quãng đường đời em trải qua, và sẽ gặp phải trong tương lai.”
Cả lớp ai nấy đều đang mắt chữ O mồm chữ A ngạc nhiên trước cả tá thông tin khá đầy đủ và thú vị lại có thể đến từ một vật thể đơn thuần như vậy, riêng Shinichi thì hơi bối rối. Hắn chưa từng thích thú với những trắc nghiệm kiểu này, mà cũng chẳng có ý định tin vào nó, nhưng không hiểu sao lần này hắn thực sự thấy tò mò cực kì, bởi vậy hắn lại dỏng tai nghe cô giáo giải thích tiếp.
“Biểu tượng tiếp theo là khu rừng. Nó thể hiện quá khứ và thời thơ ấu của các em … Khu rừng trong trí tưởng tượng của bạn Kudou đây tràn ngập ánh sáng và cây cối cao lớn với tán rộng, thậm chí nhiều cây còn đang nở hoa nữa. Những cái cây này thể hiện mối quan hệ của em với gia đình em và miêu tả thái độ của em về tuổi thơ. Cây càng cao càng đẹp đẽ thì gia đình càng ấm cúng càng hạnh phúc. Em Kudou nói em đi dạo trong rừng vào ban ngày và cảm thấy rất an toàn trong đó. Điều này cực kì dễ hiểu: có nghĩa là em không hề bị ám ảnh hay thấy dằn vặt về quá khứ của em.” Cô Nakamura cười nhẹ. Cô rất thích những câu trả lời của Shinichi.
Cả lớp vẫn chưa ai lên tiếng cả, mấy cô cậu người thì đang cố nhớ lại những gì cô giáo vừa nói, nhưng chủ yếu họ im lặng bởi vì câu trả lời của Shinichi hơn.
“Tiếp tục nhé … biểu tượng tiếp theo,” Cô giáo chỉ lên bảng nơi cô vẽ sẵn hình một chiếc ly. “Chiếc ly. Nó thể hiện tình yêu của em trong tương lai.” Cô vừa dứt lời là cả lớp quay sang chiếu tia nhìn laser sang Shinichi, lúc này đang đỏ lựng hết cả mặt. Hắn cúi đầu không dám nhìn ai cả, nhất là cô bạn thanh mai trúc mã …
“Em mô tả cái ly đó trong suốt và làm bằng thủy tinh, em nói nó thậm chí còn hơi lấp lánh nữa. Có nghĩa là, em Kudou, tình yêu đối với em là một thứ gì đó cực kì đẹp đẽ và trong sáng, tinh khiết. Ở đây có một chỗ em trả lời khiến cô cực kì thích thú em Kudou ạ …” Shinichi nhướn mày nhìn cô giáo hắn. “… Chính là lúc em nói rằng chiếc ly đó nhìn từ xa thì có vẻ cực kì mong manh dễ vỡ thế nhưng …”
“Nhưng nếu nhìn cho kĩ sẽ thấy nó cực kì mạnh mẽ và cứng cáp …” Shinichi nói nhanh tiếp lời cô giáo, tự dưng hắn thấy xấu hổ khủng khiếp.
“Phải … em trả lời hay lắm em Kudou! Cô chưa từng nghe ai nói một điều như vậy cả! Tóm lại điều đó có nghĩa là tình yêu trong cuộc đời của em, nhiều người ngoài nhìn vào thì tưởng mong manh và dễ đổ vỡ, chẳng có kết quả gì, nhưng những người ở gần cạnh và thân thiết với em thì đều biết rõ mối quan hệ giữa em và người yêu em cực kì bền chặt và có tương lai, một mối quan hệ dựa trên lòng tin sự hiểu biết và thời gian tìm hiểu lâu dài. Cô phải nói thêm một chuyện là em không hề bỏ lại chiếc ly đẹp đẽ đó lại bên vệ đường mà lại mang nó theo bên mình và bước tiếp. có nghĩa là trong cuộc đời em em rất coi trọng tình yêu đó em Kudou ạ,” giọng cô Nakamura vang lên ngọt ngào.
Ran cũng mỉm cười dịu dàng nhìn cậu bạn thân, còn mấy cô nàng trong lớp cũng nhìn cậu này nhưng là với cặp mắt long lanh đầy mơ mộng. Thế còn Shinichi? Khỏi phải nói hắn chỉ muốn đất nứt ra một hố thật to để hắn chui xuống cho nhanh. Trời ơi là trời! Nếu biết nó thành ra mắc cỡ đến độ này thì không chơi ngay từ đầu cho xong! Hắn đâu có biết, mà, chung quy thì, vì sao cái ly mắc dịch lại PHẢI biểu hiện cho tình yêu chứ?
“Biểu tượng tiếp theo mà em gặp phải đó là …” cô giáo tiếp tục nói để cho mấy cô bạn cùng lớp rời mắt khỏi một Shinichi đang ngượng chín người, “… là chiếc chìa khóa. Chiếc chìa khóa thật ra thể hiện tình bạn trong mắt em Kudou ạ.” Bất giác Shinichi và Ran đưa mắt nhìn nhau thật nhanh rồi khẽ mỉm cười.
“Em mô tả chiếc chìa khóa đó khá cổ và có vài vết xước nhỏ, nhưng không đáng kể. Có nghĩa là tình bạn của em đã từ rất lâu rồi, và em với người bạn kia ít khi xảy ra vấn đề khúc mắc gì quá lớn. Em cũng nói (nếu cô nhớ không nhầm) là chiếc chìa khóa lâu đời mà còn tốt như vậy là được rồi, có nghĩa là tình bạn của em đã kéo dài rất lâu rồi nhưng cho đến bây giờ tình cảm đó vẫn rất tốt đẹp và lành mạnh như ngày nào.” cô giáo cũng liếc nhanh qua gương mặt của đôi bạn thân kia. “Giờ thì đến đoạn thú vị đây nè … lúc mà cô ngạc nhiên tới độ đánh rơi mẩu phấn, em nhớ không Kudou?” cô giáo cười lớn, chỉ càng làm lũ học trò tò mò hơn gấp bội.
“Khi cô hỏi em, em Kudou à, rằng em tính làm gì với chiếc chìa khóa đó …” Giờ thì Shinichi bỗng chợt nhớ ra câu trả lời của chính hắn, bất giác máu ở đâu dồn hết cả lên gương mặt hắn, nhưng ấp úng không biết nên nói gì cả. Ôi làm ơn đừng nói, đừng nói nữa! RAN đang ở ngay đây mà! Mình không muốn cô ấy nghe thấy … aaaaa KHÔNGGGGG!” hắn rên thầm nhưng cô giáo hắn vẫn tiếp tục giải thích. “Em nói rằng chiếc chìa khóa còn rất tốt, chẳng có gì phải lo lắng về nó cả …”Đừng! Đừng nói ra!!!! KHÔNGGGGG! “…Em quyết định đặt chiếc chìa khóa vào bên trong chiếc ly bằng thủy tinh … … Câu trả lời của em có nghĩa là … ờ … nghĩa là nếu em có sẵn một tình bạn đẹp và bền lâu thì em sẵn sàng đẩy nó lên một mức độ cao hơn nữa … là tiến tới tình yêu …” Cô Nakamura đã nói xong, cô nhìn mặt Shinichi và Ran xem cô cậu này có phản ứng gì hay không, nhưng chỉ thấy cả hai đang đỏ hết cả mặt và ngồi im. Không một lời biện hộ nào cả. Không hét to, không lắp bắp, không phủ nhận. Chẳng có gì cả. Phản ứng duy nhất từ phia hai cô cậu học trò là hai cặp má đỏ au như phải bỏng.
Cả lớp cũng chìm trong im lặng tuyệt đối, mọi người ai nấy đều tròn mắt há miệng nhìn chằm chằm vào Shinichi và Ran. Không thể tin nổi vào tai mình nữa! Bài trắc nghiệm tâm lí tình cờ đã cho thấy câu trả lời rất rõ ràng của Kudou Shinichi về chuyện cậu ta sẵn sàng đẩy tình bạn đẹp đẽ của mình với cô bạn thân thiết lên mức tình yêu nam nữ! Thì tất nhiên ai mà không biết thừa điều đó, nhưng bây giờ họ đã có một bằng chứng không thể chối cãi! Bằng chứng về tình cảm, cảm nghĩ của Shinichi, bởi có đứa nào trong lớp mà không biết nếu muốn tranh luận với Kudou Shinichi thì PHẢI có trong tay chứng cớ cụ thể nếu không thì đừng có hòng mà chặn họng được hắn.
Sau im lặng đó là những tràng hò reo vỗ tay ầm ĩ rất vui vẻ của cả lớp, có người còn bắt đầu nhảy nhót vài vũ điệu chiến thắng nữa chứ, nhưng một lần nữa cô Nakamura lại lên tiếng đề nghị giữ trật tự.
“Được rồi được rồi! đủ rồi đấy các trò … cô đã nói xong đâu nào!” Người phụ nữ lớn tiếng.
“Này mấy bồ, im lặng nghe cho hết, biết đâu lại có thêm vài chứng cớ nữa đấy!” Giọng một nữ sinh cực hào hứng.
“A a đúng đó, vẫn còn vài vật thể nữa cơ mà!”
KHÔNG! ĐỪNG! Shinichi hét lớn, hắn bắt đầu thấy sợ lắm rồi.
“Đừng quá kích động em Kudou! Những biểu tượng còn lại không có gì mắc cỡ đâu mà …” Giọng cô giáo hắn an ủi.
Shinichi không biết hắn còn có thể đỏ mặt hơn nữa được không. Hắn cũng ngại cả cái việc bị bóc trần trước cả lớp thế này nữa, cái chuyện lúc nãy nếu là bình thường có giết hắn hắn cũng không hé răng ấy chứ, thế mà … hắn liếc qua Ran, chợt thấy cô nàng cũng có vẻ ngượng ngùng không kém mình là mấy. Thật đen cho hắn là cũng đúng lúc đó Ran liếc mắt nhìn hắn, thế là bốn mắt nhìn nhau vài giây rồi lại nhanh chóng quay ra hai hướng ngược nhau … xấu hổ quá đi mất!
“Nào nào … Biểu tượng tiếp theo đây … Không có gì phải xấu hổ đâu trò Kudou! Cô hứa đấy.” Nakamura lại quay lên bảng đọc câu trả lời của Shinichi. “Vật tiếp theo mà em nhìn thấy trên đường là một cái rương … Nó thể hiện tình hình tài chính của em trong cuộc sống … Em nói là nó làm bằng gỗ quý và viền trang trí bằng … bằng bạc phải không?”
“Bạch kim ạ!” Shinichi chữa lại chỗ cô giáo nói chưa chính xác.
“Viền trang trí bằng vàng trắng … Rõ ràng là tiền bạc không phải là vấn đề to tát đối với em trong cuộc sống. Gỗ quý và vàng trắng … thấy không! Nghe thế là đủ hiểu em không bao giờ lo lắng đến chuyện tiền bạc rồi!” Cô giáo hắn nói bằng cái giọng nghe trêu chọc thế nào ấy. “…Tiếp theo cô yêu cầu em mở rương ra. Giờ tới cái em tìm thấy trong rương, chúng thể hiện những thứ mà em coi trọng trong cuộc sống của em … Trò Kudou, cô phải nói rằng cô chưa bao giờ, CHƯA TỪNG nghe ai nói rằng họ tìm thấy tư liệu sách báo cũ và … sách như em cả! Thật là một … một câu trả lời cực kì lạ và bất ngờ … Chính cô cũng không biết phải giải mã điều này ra sao cả …” Cô giáo hắn hiện đang chống tay vào hông và nhìn vào … không khí với vẻ mặt băn khoăn khó tả.
“Có thể là bạn ấy coi trọng lịch sử … và văn chương chăng?” Một học sinh gợi ý.
“Hoặc là bạn ấy đánh giá cao những thứ quan trọng?” Thêm một giọng nữa.
Cả lớp chìm vào im lặng một lúc lâu, ai nấy đều cố gắng hiểu cái câu trả lời của Shinichi.
“Thôi được rồi, tiếp theo!” Cô giáo hắn ngắt lời lũ học trò, vẻ sốt ruột.
“Biểu tượng tiếp theo đó là bức tường … Nó thể hiện cách nhìn của em về cái chết. Kudou, trò làm cô cực kì kinh ngạc lúc trò nói bức tường có vẻ như là một phần của khu rừng. Thậm chí nó còn có cây leo lên đó nữa. Điều này cho thấy rõ ràng là, thưa ngài Kudou, đối với trò thì cái chết nó là một phần tất yếu của cuộc sống này. Không có gì đáng sợ hay kinh hãi về nó hết. Cô phải nói thế nào nhỉ … Câu trả lời của em cực kì … đặc biệt và … ờ … khác người, bởi vì thường thường người ta tưởng tượng ra bức tường khổng lồ và còn hơi đáng sợ nữa. Nhiều người còn nói là họ không thể trèo qua nó, họ sợ những điều bất ngờ đợi chờ ở phía bên kia bức tường, bởi vậy hầu hết không muốn trèo qua, không muốn vượt qua cái RANH GIỚI đó. Nhưng nói thật ra thì cô cũng thấy câu trả lời đó hoàn toàn phù hợp với em, em Kudou, bởi em là một cậu thiếu niên tài giỏi và dũng cảm, bởi vậy cách em nhìn cái chết như vậy cũng hợp lý , em coi nó như là một chuyện diễn ra hàng ngày thế thôi …” Cô giáo có vẻ nhướn mày trước cái cụm từ diễn ra hàng ngày khi nói về chết chóc. Cậu học trò này đúng là …
“Quay trở lại vấn đề chính thì, như cô vừa nói, em vẫn quyết định trèo qua bức tường để qua phía bên kia … cho thấy cái chết đối với em nó … ít nhất nó cũng không khiến em chùn bước hay phiền muộn gì cả, như vậy đấy!” Cô Nakamura kết luận rồi quay lên bảng nhìn câu trả lời cuối cùng của Shinichi, nhưng bỗng dưng cô la nho nhỏ như nhận ra điều gì. “Ố ồ … chết thật …”
“Sao thế ạ?” Ran lên tiếng, giọng hơi lo lắng, Shinichi cũng đang nhíu mày không hiểu gì cả.
“À à … cái đó … thật ra có thể … sẽ hơi … mắc cỡ một chút. Nhưng mà câu trả lời của em rất hay Kudou ạ! Thật sự rất hay. Cô phải nói là nếu như các cô gái mà nghe được câu này thì sẽ có thêm ít nhất 1000 người nữa sẽ tự nguyện đăng kí vào fanclub của Kudou Shinichi,” Cô giáo trẻ lại cười.
“Khoan khoan đã! Cô đừng nói vội, đừng nói vội!” Shinichi la lên tuyệt vọng, hắn đứng dậy xua tay rối rít về phía bàn giáo viên. Hắn KHÔNG muốn tất cả bạn học của hắn biết thêm tí tẹo nào về những chuyện nhạy cảm đó của hắn nữa cả. nhưng hắn không kịp làm gì nữa rồi: một tên bạn đã nhanh chân chạy lên chỗ cô Nakamura đang đứng và với tay túm lấy quyển sách Tâm lí đang giở sẵn ở trên bàn. Cậu ta bắt đầu đọc to và dõng dạc trước cả lớp.
“Trong trắc nghiệm tâm lý thì hình ảnh mặt hồ thường tượng trưng cho … s-sex á?” cô giáo (đang đỏ mặt) vội giật ngay lại cuốn sách trên tay cậu học trò tinh nghịch. “Trò Watanabe, cô đã nói trước là vấn đề nhạy cảm rồi cơ mà … sao em còn dám đọc to trước các bạn hả?” nhưng giọng nghiêm túc của cô không át đi được lũ học trò đang xôn xao kia. Tên Watanabe vẫn đang đứng há hốc mồm ở đó cố hiểu cho ra cái ý nghĩa đằng sau câu chuyện. Và không chỉ có cậu ta làm thế. Cả lớp đều trog tình trạng tươg tự vậy. Thế còn Shinichi?
Hắn thậm chí không còn đỏ mặt vì ngượng nữa. Bây giờ gương mặt Kudou Shinichi lừng danh đã chuyển sang màu tái mét như sắp ngất xỉu, trogn đầu loạn xạ tính toán những khả năng xấu nhất có thể xảy ra với hắn nếu như lời giải thích của cô giao kia lại môt lần nữa …
“Ư-ừm … ờ … như trò Watanabe vừa đọc thì hồ nước chính xác là thể hiện phần … e hèm … thái độ của em Kudou đối với tình dục trong cuộc sống!” cô Nakamura nói.
“Khoan khoan, hồi nãy Kudou nó trả lời thế nào nhỉ?” một cậu trai trog lớp rú lên.
KHÔNG! KHÔNG! ĐỪNG!Sonoko nhanh tay bịt miệng Shinichi lại không cho hắn được phản đối câu chuyện đang ngày càng … ờ … hấp dẫn. “Cô ơi, câu trả lời của bạn ấy có nghĩa gì ạ?”
“Ừm … ờ … cô không biết có nên nói ra hay không …” Cô Nakamura có vẻ lúng túng.
“Cô ơi nói đi mà! Dù gì cũng đã lộ chuyện cái hồ rồi, giờ giải thích tiếp câu tra lời của bạn ấy thì cũng có mất mát gì đâu cô!” Một cô bạn trog lớp nài nỉ.
Không!!!! Shinichi đang bị Sonoko bịt chặt miệng, cộng thêm 2 tên bạn lực lưỡng đang đè chặt ra bàn. Vô phương cứu chữa, thật vậy.
“Thôi được rồi, cô sẽ nói …” cô Nakamura quay lại nhìn bảng. “Bạn Kudou nói rằng mặt hồ rất đẹp, có lá và cánh hoa trên đó … có nghĩa là bạn ấy nhìn nhận sex là một thứ gì đó rất tốt đẹp …” Cô giáo dạy ngôn ngữ và nghệ thuật giờ đang nhìn Shinichi rất trìu mến. Đúng vậy, thanh niên ngày nay liệu có mấy người suy nghĩ về sex theo lối trong sáng và đúng mực như thế đâu.
Shinichi cảm thấy máu trong người hắn đang dồn hết lên mặt. Hắn muốn chết đi cho rồi. Xấu hổ quá đi mất thôi!Còn nữa … làm sao mình có thể nhìn mặt Ran sau tất cả chuyện này chứ … cô ấy biết … cho đến lúc này đã biết quá nhiều … chết mất!
“Cuối cùng khi cô hỏi em làm thế nào để sang được bờ bên kia. Cái đó sẽ thể hiện thái độ của em khi quyết định dấn thân vào quan hệ tình dục … rất may là trên đời còn nhiều thiếu niên như em, không dễ dãi lao vào chuyện đó như con thiêu thân như vậy. Em nói em sẽ quan sát nước hồ một hồi lâu để xem có gì nguy hiểm hay gây hại hay không … nhưng sau đó em cũng quyết định xuống nước và bơi qua bờ bên kia! Điều đó có nghĩa là em rất thận trọng đối với việc tham gia vào sex. Em nhất định phải chắc chắn rằng em biết rõ mình đang làm gì và điều đó là đúng đắn và an toàn, sau đó em mới chịu thoải mái mà tham gia …” Cô Nakamura nhoẻn cười rất hạnh phúc. Cô cực kì thích câu trả lời của Shinichi. Chỉ có thể nói là … hoàn hảo!
Các cô gái trog lớp học bắt đầu ré lên nho nhỏ và ôm chầm lấy nhau thủ thỉ, trong khi mấy cậu bạn trai ai nấy đều quay ra nhìn Shinichi với vẻ kinh ngạc ra mặt.
Sonoko cũng không còn bịt miệng Shinichi nữa, cô cứ tưởng cậu ta sẽ hét lên mắng mỏ cô cái chuyện ngăn cản cậu ta được phản đối, hoặc sẽ đập cho 2 tên bạn kia một trận vị cái tội đè cậu ta xuống bàn. Nhưng không. Shinichi không làm gì cả. Cậu ta chỉ ngồi im trên ghế, mặt cúi gầm xuống nhưng không che được cái màu đỏ bừng bừng như cà chua chín, hình như chiếc ghế gỗ đang trở thành vật vô cùng thú vị trong cặp mắt của người thừa kế tiếp theo của dòng tộc Kudou.
Sonoko nhìn qua Ran, cố tìm kiếm một phản ứngbình thườngnào đó khác biệt với tên thám tử kia, nhưng không, cô nàng này cũng đang đỏ hết cả mặt và tự dưng mất hết cả khả năng nói chuyện.
Shinichi …Ran thầm nghĩ và đỏ mặt trong lúc liếc qua cậu bạn thân. Cô mới biết được một khía cạnh bí mật của cậu ta. Nào là chiếc ly thủy tinh, nào là chiếc chìa khóa bên trog nó … giờ lại còn hồ nước xinh đẹp nữa chứ. Cô chưa bao giờ tưởng tượng ra rằng Shinichi, bạn cô, thẳm sâu bên trong, lại là một người … lãng mạn đến như thế.
Cậu ấy rất thận trọng … Ran nhớ lại lời cuối cùng của cô giáo. Ban đầu cậu ấy quan sát thật cẩn thận kĩ lưỡng trước khi ra quyết định … nhưng rồi sau đó … sau đó thì … đột nhiên một nét đỏ rực hơn nữa lại xuất hiện trên gương mặt cô gái trẻ.
Thú vị thật đấy … cám ơn bài trắc nghiệm tâm lý!

-Hết-